• Chủ Nhật, 21/08/2022
  • 10:39 GMT +7

Trung hoà Carbon ở châu Á: nhiều thách thức

Việc giảm thiểu khí thải Carbon trước mắt có những điểm hạn chế như GDP giảm, tăng các chi phí đầu tư cho việc giảm khí thải Carbon,…

Trong 2 ngày 19 và 20/8, Trường ĐH Kinh tế TP HCM phối hợp với Hiệp hội Kinh tế Tài nguyên và Môi trường Châu Á tổ chức Hội thảo quốc tế với chủ đề Lộ trình hướng đến trung hòa carbon ở Châu Á. Hội thảo là diễn đàn cho các học giả thảo luận chuyên sâu về đa dạng sinh học, chất lượng nước, chất thải, quản lý môi trường và phát triển bền vững.

GS Paul Ekins chia sẻ chủ đề Hướng đến trung hòa carbon

GS Paul Ekins chia sẻ chủ đề Hướng đến trung hòa carbon

Điểm nhấn của Hội thảo đến từ hai bày trình bày của 2 diễn giả danh tiếng thế giới.

Giáo sư Paul Ekins - University College London (UCL) chia sẻ chủ đề “Hướng đến trung hòa carbon: Thách thức và hàm ý cho Châu Á”, đã đưa ra những định hướng cụ thể mà UCL đang thực hiện trong lộ trình trung hòa carbon với mục tiêu đến năm 2024 giảm lượng khí thải carbon trong khuôn viên trường bằng việc sử dụng các nguồn năng lượng xanh và đến năm 2030 sản xuất được năng lượng xanh tại UCL và sử dụng nguồn năng lượng mới thay cho các năng lượng hóa thạch. Thế giới nói chung và Châu Á nói riêng đang phải đối diện với biến đổi khí hậu khắc nghiệt mà bên cạnh đó tồn tại những hiểm họa nguy hiểm mà các quốc gia khác nhau đang có những biện pháp khác nhau để ngăn chặn. Việc giảm thiểu khí thải Carbon trước mắt có những điểm hạn chế như GDP giảm, tăng các chi phí đầu tư cho việc giảm khí thải Carbon,… tuy nhiên về lâu dài lại đem đến nhiều cơ hội mới trong phát triển kinh tế từ việc phát triển các công nghệ năng lượng tái tạo. Để tiến tới lộ trình trung hòa carbon cần có sự tham gia từ chính phủ của các quốc gia bằng những chính sách thúc đẩy phát triển bền vững, giảm thiểu biến đổi khí hậu từ đó giảm thiểu được chi phí tiềm ẩn.

Tiến sĩ Muthukumara Mani - Ngân hàng Thế giới chia sẻ chủ đề “Cân đối mục tiêu phát triển kinh tế và những rủi ro về môi trường ở Việt Nam”, ông tiến hành phân tích làm sáng tỏ sự đối lập giữa câu chuyện Việt Nam muốn đạt được những thành công về mặt kinh tế vào năm 2045 và những rủi ro về khí hậu có thể đe dọa kỳ vọng thành công về mặt kinh tế. Cụ thể Việt Nam đặt mục tiêu hướng đến một nền kinh tế có thu nhập cao; Tốc độ tăng trưởng Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) bình quân đầu người nhanh nhất (trung bình 5,5 phần trăm một năm), mang lại thu nhập bình quân tăng gấp ba lần rưỡi. Chuyển đổi được cơ cấu đáng kể, với tỷ trọng của ngành nông nghiệp trong GDP giảm từ hơn 40% vào cuối những năm 1980 xuống dưới 20% trong những năm gần đây, … Trong khi đó, biến đổi khí hậu đang đe dọa ngày càng nghiêm trọng đối với các ngành nông nghiệp, lâm nghiệp và thủy sản của Việt Nam. Ở miền Bắc, nhiệt độ tăng cao có khả năng dẫn đến stress nhiệt và giảm năng suất, đồng thời rút ngắn chu kỳ sinh trưởng của cây trồng, với tình trạng thiếu nước nghiêm trọng đã hạn chế sản lượng hàng năm. Ở miền Trung, các khu vực ven biển và thành phố ngày càng phải hứng chịu lũ lụt do bão và bão nhiệt đới. Ở Nam Bộ, khu vực đồng bằng sông Cửu Long rộng lớn, đặc biệt có nguy cơ lớn do nước biển dâng…. Do vậy, xây dựng một lộ trình phục hồi sẽ không hề rẻ và sẽ cần những cải cách bổ sung. Diễn giả đề xuất 6 gói ưu tiên chính sách để có thể thực hiện thành công các mục tiêu của Việt Nam về kinh tế lẫn môi trường.

Trung hòa carbon đã trở thành mục tiêu chính trong chương trình nghị sự của thế giới về chống lại các vấn đề về khí hậu và môi trường.  Với sự hiểu biết sâu sắc về ảnh hưởng của carbon dioxide đối với khí hậu toàn cầu và môi trường, việc trở nên trung hòa carbon ngày càng được các chính phủ coi là mục tiêu cấp thiết để đạt được sự phát triển bền vững.

Tại Hội nghị về Biến đổi Khí hậu của Liên hợp quốc năm 2021 (COP26), 136 quốc gia đã cam kết đạt được trạng thái trung hòa carbon trong thế kỷ này. Theo đó, các quốc gia phát thải lớn đã có chung kế hoạch về việc trở nên trung hòa với carbon: Liên minh châu Âu, Hoa Kỳ, Úc và Brazil đặt mục tiêu đạt được mức phát thải ròng bằng 0 vào năm 2050. Tại châu Á - Thái Bình Dương, khu vực chịu trách nhiệm cho 80% lượng than tiêu thụ trên thế giới và 60% phát thải carbon dioxide, Nhật Bản đã cam kết cho năm 2050 và Trung Quốc 2060, trong khi Ấn Độ hướng tới năm 2070. Hầu hết các nước Đông Nam Á cũng đã đặt mục tiêu đạt được mức phát thải carbon ròng vào khoảng giữa thế kỷ này. Riêng Việt Nam, Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính đã công bố cam kết mạnh mẽ trong việc ứng phó với biến đổi khí hậu với mục tiêu giảm phát thải ròng bằng không vào năm 2050. Mặc dù vậy, quá trình này đặc biệt khó khăn đối với các nước châu Á nói chung vì đặc thù nền kinh tế dựa vào nhiên liệu và có các mục tiêu phát triển cạnh tranh.

Trung Nguyễn/nguồn UEH
Chia sẻ trên Zalo

Tin mới nhất

return to top