OU Top web

Kiatisuk - kẻ lãng du cùng bóng đá Việt

Trong một bữa ăn thân mật cuối năm 2019, bầu Đức tự đúc kết hai việc mà ông xem là mãn nguyện trong cuộc đời làm bóng đá: đưa Kiatisuk sang Việt Nam và giành HC vàng SEA Games 30.

Giấc mơ SEA Games được hoàn thành sau khi bầu Đức đã rời Liên đoàn bóng đá Việt Nam nên ít nhiều gây tranh cãi. Nhưng với Kiatisuk, có thể nói bầu Đức đã thay đổi toàn bộ bản chất của bóng đá Việt Nam.

Kể từ sau thời của Kiatisuk, nếu có một cú sốc nào khác đáng ghi nhận trên thị trường chuyển nhượng Việt Nam, thì hẳn là thương vụ Lee Nguyễn năm 2009. Cũng chẳng ai khác làm được điều đó, ngoài bầu Đức. Nhưng ông chỉ nhớ đến Kiatisuk vì danh thủ Thái Lan không chỉ đến với bóng đá Việt Nam như một biểu tượng, mà còn tạo ra hẳn một cung đường mang tên mình trong dòng chảy của V-League.

Kiatisuk (trái) huấn luyện các cầu thủ HAGL trên sân Quân khu 7 (TP HCM). Người ngồi là Lee Nguyễn, bản hợp đồng bom tấn khác của HAGL. Ảnh: Đức Đồng. 

Kiatisuk (trái) huấn luyện các cầu thủ HAGL trên sân Quân khu 7 (TP HCM) năm 2010. Người ngồi là Lee Nguyễn, bản hợp đồng bom tấn khác của HAGL. Ảnh: Đức Đồng. 

Kiatisuk đến với bóng đá Việt Nam ban đầu chưa hẳn vì chuyên môn. Khi bầu Đức sang Thái Lan để chiêu binh, Kiatisuk đang là tượng đài của bóng đá Thái Lan, thậm chí là cầu thủ số một Đông Nam Á, còn HAGL vẫn đá ở giải hạng Nhất, bóng đá Việt Nam thì rơi vào giai đoạn khủng khoảng nghiêm trọng sau "Thế hệ vàng". Bằng những mối quan hệ riêng với một vài nhân vật tiếng tăm trong giới chức cảnh sát Hoàng gia Thái Lan, nơi mà Kiatisuk từng làm một nhân viên công vụ trước khi chuyển sang thi đấu chuyên nghiệp, bầu Đức đã thuyết phục Kiatisuk theo "đường ngoại giao" hơn là những giai thoại liên quan đến tài chính. 

Là một người thức thời, Kiatisuk vừa đá bóng, vừa học tiếng để rồi nhanh chóng trở thành một biểu tượng khác của bóng đá Việt Nam, ít nhất là trong khuôn khổ V-League. Sự hòa nhập của anh nhanh đến mức, chỉ trong vòng ba năm đã "thuộc lòng" mọi ngóc ngách của đời sống bóng đá Việt Nam.

Không ít người vẫn nhớ đến cú sút phạt đền "như diễn kịch" của Kiatisuk trong chuyến làm khách đến sân của Hải Phòng tại vòng cuối V-League 2004. Trận đó, nếu hòa hoặc thua, Hải Phòng sẽ xuống hạng. Đó cũng là trận đầu tiên mà bầu Đức, người tuyên bố không bỏ lỡ trận đấu nào của HAGL, bất ngờ không đến sân dù lúc đó đang ở Hà Nội. Vào trận, HAGL tấn công ồ ạt như thể "đá cho Hải Phòng xuống hạng", rồi nhanh chóng được hưởng phạt đền và Kiatisuk nhận trách nhiệm thực hiện. Không ai ngờ cầu thủ lão luyện hàng đầu Đông Nam Á lại sút như thể không muốn làm trái bóng bị đau. Sau pha hỏng ăn đó, HAGL cũng xìu xuống, để Hải Phòng áp đảo và ghi bàn duy nhất trận đấu. Sân Lạch Tray hôm đó như ngày hội khi đội chủ nhà trụ hạng, đẩy "tượng đài" Thể Công lần đầu tiên xuống hạng. Còn HAGL dù thua một trận bạc nhược vẫn lần thứ hai liên tiếp vô địch V-League khi ở trận đấu cùng giờ, Nam Định phơi áo 0-3 trên sân Vinh. Nhưng đọng lại nhiều nhất là sự bất ngờ về Kiatisuk khi anh cho thấy anh "diễn" chẳng kém các đồng nghiệp Việt Nam.

Kiatisuk vốn là cầu thủ thông minh. Anh hiền lành nhưng đủ khôn ngoan để thể hiện uy quyền bằng những cách thức "rất ngoại giao". Không ai biết Kiatisuk hâm mộ ca sỹ Mỹ Tâm đến đâu, nhưng từ khi hát được bằng tiếng Việt, anh chỉ ca đúng một bài "Hát với dòng sông". Bài còn lại là ca khúc "Như có Bác trong ngày đại thắng" vốn quá phổ biến ở Việt Nam. 

Nhưng sự khôn ngoan của Kiatisuk không hẳn là giả tạo, đó chỉ là cách sống của anh. Đã có lúc "Sắc" cũng bộc lộ những cảm xúc đời thường trên sân cỏ. Tiêu biểu là trận đấu trên sân của "đại kình địch" Đồng Tâm Long An ở giai đoạn hai mùa giải 2005. Cuộc đại chiến Gạch – Gỗ khi đó được xem là "derby V-League" mà cho đến nay chưa cuộc đối đầu nào hấp dẫn hơn. Với sự lĩnh xướng của Kiatisuk, HAGL dẫn 3-0, tưởng như đã có màn "hạ nhục" đội bóng của bầu Thắng ngay ở thời điểm mà Đồng Tâm Long An được xem là mạnh nhất dưới quyền Henrique Calisto. Nhưng sau chiếc thẻ đỏ của thủ môn Quốc Tuấn, người sau này là HLV HAGL, đội bóng phố núi sụp đổ rồi thua ngược 3-4. Lần đầu tiên người ta thấy "Sắc" tức giận với trọng tài, chơi xấu cầu thủ đối phương và thậm chí sau trận đấu còn gây sự với Calisto cũng như chính đồng đội của mình.

Đó cũng là những ngày vàng son cuối cùng trong sự nghiệp thi đấu của Kiatisuk. Sang năm 2006, anh vừa đá bóng vừa làm HLV của HAGL trước khi chia tay vào cuối mùa. Năm năm thi đấu không quá dài, kể cả thêm một năm trở lại và dẫn dắt HAGL (năm 2010), nhưng mối quan hệ giữa "Sắc" và bóng đá Việt Nam thì như chưa từng kết thúc. Một số CĐV Việt Nam có lẽ không thích Kiatisuk từ khi anh trở thành HLV của đội U23 rồi đội tuyển Thái Lan, để lại những vết thương mới cho bóng đá Việt Nam trong giai đoạn 2013-2017. Nhưng, nếu phân tích kỹ những phát biểu của "Sắc" khi đánh giá về bóng đá Việt Nam, sẽ thấy nhiều cái nhìn tích cực về nơi mà anh đã có một phần sự nghiệp huy hoàng. Nó có tính khích lệ, chỉ ra những điểm yếu thực sự của bóng đá Việt Nam, chứ không hẳn là chê bai.

Cái cách mà Kiatisuk vẫn "Hát với dòng sông" để cổ vũ Việt Nam trong cuộc chiến chống Covid-19 cho thấy anh vẫn muốn làm kẻ lãng du giữa hai nền bóng đá Việt – Thái.   

Theo VNE
Chia sẻ trên Zalo

Tin mới nhất

return to top